ngày
 
Trang chủ Giới thiệu Đặt báo Quảng cáo Liên hệ Đăng nhập Giao dịch đã thực hiện
Giỏ hàng (0) Thanh toán
Số:78 (3813)   1/7/2013  3.500Đ
 
Thế giới phụ nữ
Phụ nữ Việt Nam cuối tuần
Hạnh phúc gia đình
 
  "Bệnh" than
  Lưu hành thuốc, thực phẩm chức năng kém chất lượng: Khâu hậu kiểm chưa tốt?
  Yêu bạn của chồng
  Nạn nhân cũng đáng trách
  Cảnh báo lối sống phóng túng trong giới trẻ
  Đánh đu cầu tiếng thơm?
  Râm ran chuyện chia đất
  Buôn ‘thông gia’
  Trong cơn giông có nắng
  Sự sắp đặt huyền nhiệm
<<< Xem thêm >>>
  Kết hợp rong biển vào chế độ ăn
  Đưa cải bó xôi vào thực đơn
  Tăng hương vị, giảm calo
  Sữa chua lạ hơn
  Làm mới món bánh
  Thực phẩm thay thế bơ
  Tiêu diệt vi khuẩn ẩn nấp
  Sắp xếp thực phẩm trong tủ lạnh
  Ngừa vi khuẩn xâm nhập vào thực phẩm
  3 cách “hạ nhiệt” nồi áp suất
<<< Xem thêm >>>
  Phụ nữ Việt Nam tờ - Số báo: 78 (3813) - Ngày phát hành: 1/7/2013
Giành lấy sự phiền toái

- Anh về ngay đi, em hết chịu nổi rồi, mẹ anh phiền thật.

- Uhm, mẹ anh phiền thật! Bây giờ anh đang có cuộc họp quan trọng, tối về anh sẽ giải quyết nha em!

***

- Anh nhìn đi! Hôm nay em sắp, ngày mai em xếp, cứ một người dọn, một người lại bày ra như vậy, ai mà chịu nổi. Em sắp điên rồi đây.

Cô vò đầu trong một trạng thái vô cùng tức giận. Anh lại gần cô, lấy tay xoa xoa 2 bờ vai gầy gầy. Cô hất chúng ra.

- Em vào đây - anh nắm lấy tay cô kéo vào phòng. Anh lấy xuống 1 chiếc hộp đặt trên nóc tủ, lấy tay phủi nhẹ:

- Mẹ phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé. Còn bây giờ, để anh cho em biết mẹ chúng ta phiền đến mức nào.

Anh mở chiếc hộp ra, bên trong là 1 xấp hình. Anh lấy ra 1 tấm đã cũ.

- Đây là tấm hình dì chụp lúc anh sinh ra. Dì kể, mẹ yếu nên sinh lâu lắm, mà sinh lâu chắc là đau lâu em nhỉ? Mà mẹ phiền thật, bác sĩ đã nói mẹ yếu lắm, nếu sinh thì sẽ nguy hiểm, vậy mà mẹ vẫn cố cãi: “Không, con tôi phải ra đời!”.

Bàn tay cô nhẹ bỗng khi nhìn mắt anh chứa một điều gì đó rất lạ. Anh cẩn thận bỏ tấm hình đó qua một bên, lấy 1 tấm khác cho cô xem.

- Em nhìn nè, đây là bức ảnh chụp lần đầu tiên anh bú mẹ. Anh chẳng thấy ai phiền như mẹ cả. Bà nội, bà ngoại đều nói, mẹ yếu, không đủ sữa cho anh, cho anh uống sữa bình đi, ở đó mà dưỡng sức, nhưng một, hai cứ khư khư giữ anh vào lòng: “Không, con con nhẹ cân, phải bú sữa mẹ mới tốt!”.

Bàn tay cô run run, cô thấy ánh mắt của người mẹ trong bức ảnh ánh lên vẻ rất hạnh phúc.

Anh lại lôi ra 1 tấm khác, nhìn vào đó.

- Em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, con nít hơn 1 năm ai chẳng chập chững biết đi, mẹ cứ làm như chỉ có con mẹ mới làm được điều đó không bằng. Ba kể, mẹ gặp ai cũng hớn hở khoe: “Thằng cu Tin nhà tôi biết đi rồi đó!”.

Bờ môi cô như muốn nói một cái gì đó nhưng cổ họng thì ứ nghẹn lại. Cô nhìn mãi bức ảnh đứa trẻ con chập chững đi về phía mẹ. Anh mỉm cười xoa nhẹ vào bức ảnh, mắt anh đang long lanh thì phải.

- Đây nữa này - anh lôi ra nguyên 1 xấp, rất nhiều ảnh - em thấy mẹ anh phiền ghê chưa, chụp làm gì mà lắm ảnh vậy không biết. Lần đầu tiên anh vào mẫu giáo, có phiếu bé ngoan, rồi tiểu học, trung học, nhận bằng khen, em coi đi, đủ trò trên đời.

Cô nhìn anh, anh không cười nữa. Anh cầm 1 tấm hình lên nhìn vào đó rất lâu. Cô thấy anh rất đẹp trong bộ áo tốt nghiệp cử nhân, anh lúc đó trông điển trai quá, cao ráo, nhưng...

- Em nhìn này, tóc mẹ anh đó, rối em nhỉ? Còn áo quần nữa này, cũ mèm - cô nghe thấy giọng anh khác đi, đứt quãng. Cô nắm lấy tay anh.

- Năm 15 tuổi, ba bỏ mẹ con anh lại. Mọi thứ trong nhà không còn điểm tựa. Em không biết đâu, anh xin nghỉ học nhưng mẹ không cho, phiền như vậy chứ. Mẹ cứ sáng sớm đi phụ quán cơm cho người ta, trưa ăn 1 chén cơm thừa trong quán để dư tiền cho anh học thêm ngoại ngữ. Chiều đến chạy đi giặt đồ cho những bà mẹ không phiền khác, để họ đi mua sắm, cà phê, giải trí...

- Giọng anh lạc hẳn - còn nữa em ạ, tối đến mẹ lại tiếp tục đi làm lao công đường phố, sáng sớm mới về chợp mắt được một tí thôi.

Tách! 1 giọt nước rơi xuống tấm hình. Mắt cô cũng nhòe đi. Vẫn bà mẹ trẻ với gương mặt xinh đẹp, phúc hậu lúc đứa con bi bô tập nói, giờ làn da đã nhăn đi, khuôn mặt gầy hẳn khi đứng cạnh cậu con trai lúc chuẩn bị ra trường. Bàn tay cô nắm lấy bàn tay run run của anh.

- Em có thấy tay mẹ rất yếu không? Anh chưa bao giờ kể em nghe nhỉ. Khi 5 tuổi, lúc đuổi bắt cùng cô nhóc hàng xóm, anh trượt chân ngã từ cầu thang xuống. Nhưng anh chẳng thấy đau một chút nào cả, chỉ nghe một tiếng kêu rất thân quen. Em có đoán được không, anh đang nằm trên một thân thể rất quen, mẹ anh đó! -

Cô sững người lại, nước mắt cô trào ra, ướt đẫm tay anh.

- Em à, mẹ anh phiền vậy đó, phiền từ khi anh chuẩn bị lọt lòng cho đến khi anh gần đón đứa con đầu tiên của mình. Chưa hết đâu, mẹ sẽ còn phiền cả đời em ạ! Em không thấy sao, giờ mẹ vẫn cứ lẽo đẽo theo anh dặn đủ thứ, cơm phải ăn 3 chén, đi xe phải chậm thôi, đừng có mà thức khuya quá. Mẹ anh phiền thật, ngày mai mình đưa mẹ đến viện dưỡng lão em nhé.

- Anh! - Cô ôm chặt lấy anh, òa khóc nức nở.

Choang! Anh và cô chạy nhanh xuống bếp.

- Mẹ xin lỗi! Mẹ nghe con nói thèm chè hạt sen nên mẹ đi nấu, nhưng... - Giọng mẹ run run, không dám nhìn về phía trước, cúi người nhặt những mảnh vỡ.

- Mẹ à - cô chạy đến nắm lấy bàn tay xương xương của mẹ - từ nay mẹ đừng phiền nữa nhé, mẹ để con phiền cho!

ĐH    
Giới thiệu một số tin khác của tờ báo:
  “Cứ ăn đi, chẳng sao đâu”?!
  Sinh viên Canada: “Đắt hàng” sau khi tốt nghiệp
  Những ông bố độc thân
  Nhận diện bệnh trầm cảm
  Níu lại khoảnh khắc cuối cùng
Ấn phẩm  Số   
Đầu trang   
Trang chủ | Giới thiệu tờ báo | Đặt báo | Tìm kiếm | Quảng cáo | Hướng dẫn | Tặng ảnh bạn đọc | Liên hệ | Đăng ký thành viên
Bản quyền của Báo Phụ Nữ Việt Nam. Ghi rõ nguồn Báo PNVN khi phát hành lại thông tin trên website này.
:: :: :: Designed by G.O.L