 |
| Zidane - Totti: những con át chủ bài trong trận Chung kết. |
(Dân trí) - Trải qua một chặng đường dài và gian khó để đến được cửa thiên đường, khó ai ngờ hai cái tên còn sót lại là Pháp và Italia. Bỏ lại sau lưng những hồ nghi và rắc rối, hai “ông lớn” của bóng đá châu Âu đã sẵn sàng cho mẻ lưới cuối cùng.
Sau những năm tháng vàng son với chức vô địch France’98 và Euro 2000, bóng đá Pháp đã trở lại với những chương đen tối sau 2 thất bại liên tiếp tại World Cup 2002 và Euro 2004.
Người ta đã nghĩ, thời vận của Những chú gà trống Gaulois đã hết, và thế hệ vàng thứ 2 của bóng đá Pháp đã hoàn thành sứ mạng lịch sử của mình.
Nhọc nhằn trên con đường tìm đến nước Đức, Domenech đã phải thỉnh cầu sự trở lại của bộ ba “bô lão” Zidane, Thuram và Makelele. Rất may, cuối cùng thì bản lĩnh của những cựu binh đã giúp người Pháp bước qua biên giới để đến với nước láng giềng.
Ai sẽ viết tiếp chương cuối của câu chuyện cổ tích?
Thế nhưng, những hồ nghi, chỉ trích lại đổ ụp xuống đầu thầy trò Domenech khi họ bước vào giải với những xung đột giữa các thủ môn. Người Pháp vốn không cay nghiệt, nhưng lần này vẫn phải dành cho đội hình già nua cũ kỹ mà Domenech mang đến Đức những mỹ từ như “mớ hỗn độn”, “đội hình của France’98”.
Dường như, người Pháp đã chuẩn bị tinh thần để đón nhận thêm một thất bại, một điều mà họ đã tập làm quen ở vài giải đấu lớn gần đây. Điều đó càng lộ rõ khi ĐT áo lam vạ vật thủ hòa trước những đối thủ “cửa dưới” Thụy Sỹ và Hàn Quốc, và chỉ bước qua vòng đấu bảng với vị trí thứ hai, nhờ trận thắng trước Togo.
Nhưng dường như, trong cái thế chân tường mà họ đã bị dồn vào, khi đại đa phần người hâm mộ chờ một trận thắng của Tây Ban Nha, để đưa tiễn người Pháp về Paris, thì tất cả những gì tinh túy nhất thuộc về bản ngã của họ lại trỗi dậy, mạnh mẽ và khao khát như chưa bao giờ tồn tại trước nay.
Vượt qua Tây Ban Nha, những cựu binh trong thế hệ vàng của đôi bóng áo lam tiếp tục viết nốt chương cuối của khúc tráng ca bằng chiến thắng thần kỳ trước ĐKVĐ Brazil, trước khi nghiền nát người Bồ trên con đường tiến vè Berlin. Người Pháp ngỡ ngàng, câu chuyện cổ tích đang trở lại.
Bộ 3 Zidane-Thuram-Makelele, nhân tố
thành công của ĐT Pháp (AP).
Zizou, nhân tố chính trong công thức chiến thắng của Domenech, đã tự viết tên mình vào bảng vàng của những huyền thoại bằng một phong độ sáng chói ở độ tuổi 34. Người ta đã so sánh anh với Maradona năm 1986, hay xa hơn là Pele năm 1970.
Chính sự hồi sinh của Zizou là động lực giúp dàn sao một thời của ĐT Pháp bất ngờ tỏa sáng rực rỡ. Pháp đã tìm lại chính mình với những pha tấn công mềm mại và hào hoa, thậm chí còn có phần già dặn và có chiều sâu hơn 8 năm về trước.
Chắc chắn, Zizou sẽ có tất cả những yếu tố thuận lợi để phát huy tối đa những tố chất tấn công thiên tài của mình, vì sau lưng anh, cặp tiền vệ trụ Makelele và Vieira đã chơi với một phong độ xuất sắc trong 3 trận gần đây. Makelele vẫn là một cái đập chắn sóng bất khả xâm phạm, còn Vieira ngày càng trở nên nguy hiểm trong những pha tấn công.
Như một sự lột xác hoàn toàn, không có vị trí nào của Pháp còn bị đặt dấu hỏi. Từ chỗ bi quan và nghi hoặc, bỗng nhiên người Pháp lại đặt trọn niềm tin yêu và hy vọng vào những đôi chân áo lam. Thiên đường chỉ còn cách họ đúng 90 phút, và không ai ngăn được giấc mơ vàng của những Parisien.
Đó chỉ là một nửa của câu chuyện cổ tích tại Germany 2006, và một nửa còn lại, không kém phần giàu sắc màu, thuộc về người Italia.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, người Italia đến với một giải đấu lớn mà không mang vị thế của một ƯCV. Vụ scandal chấn động nhất trong lịch sử Calcio, cùng với nó là hàng loạt tên tuổi bị đưa vào tầm ngắm, đã làm tiêu tan mọi kỳ vọng của các tifosi.
Câu chuyện còn trở nên tồi tệ hơn khi cả HLV Marcello Lippi, thủ quân Cannavaro và thủ thành Gianluigi Buffon cũng bị mời lên hợp tác điều tra. Các tuyển thủ còn lại đón chào World Cup bằng một tâm trạng bất an, không biết số phận của CLB mình đang thi đấu sẽ như thế nào.
Có lẽ, câu ngạn ngữ phương Đông “Phúc bất trùng lai, họa vô đơn chí” bỗng trở nên đúng đắn đến ám ảnh với Azzuri Squadra. Chỉ còn 2 nhóm người vẫn đặt niềm tin vào Những chiến binh thiên thanh: đó là những người hoài cổ, tin vào bản năng sinh tồn mạnh mẽ của bóng đá Italia, và những kẻ mê tín, tin vào chu kỳ quái đản 12 năm.
Thế nhưng, thầy trò ông Lippi đã đưa cả thế giới đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Vượt qua vòng bảng với một thành tích ấn tượng bậc nhất trong lịch sử (2 trận thắng, 1 trận hòa), Azzurri đã xây dựng một lối chơi pressing mãnh liệt trên cơ sở một hàng thủ mạnh mẽ và sơ đồ chiến thuật biến hóa giữa 4-3-1-2 và 4-4-1-1.
Toni và Totti sẽ lại ăn mừng trong trận chung kết này? (AP).
Italia sở hữu một hàng công chưa thật sự xuất sắc, khi cặp Gilardino và Luca Toni vẫn chưa tìm được phong độ ghi bàn đều đặn, còn ở phía sau Totti chỉ mới là một nửa của chính mình sau chấn thương dai dẳng. Nhưng bù lại, thế trận tấn công và phòng thủ của họ đều được thiết lập môt cách chặt chẽ xoay quanh cặp tiền vệ trung tâm Pirlo và Gattuso.
Khả năng tranh cướp và lối chơi “hung hãn” của Gat kết hợp với sự dũng mãnh và tỉnh táo trong cả công lẫn thủ của Pirlo khiến cho trục giữa của Italia trở nên trơn tru và làm điểm tựa cho những pha tấn công hai cánh, vốn là điểm mới của bóng đá xứ sở hình chiếc ủng.
Những pha đột nhập và chồng cánh sắc sảo của Grosso hay Zambrotta khiến cho sức tấn công của Italia trở nên khó lường và biến hóa hơn bao giờ hết.
Người Italia âm thầm tiến vào trận đấu cuối cùng, và con đường như mở ra rộng rãi với họ khi những đối thủ vòng 2 và Tứ kết chỉ là Australia và Ukraina, điều đó khiến sự chú ý nhằm vào họ càng ít đi.
Cho đến khi thế giới nhận ra rằng Brazil, Anh và Argentina đều đã bị loại, và những đội bóng đến từ châu Âu đang thống trị giải đấu, thì người Italia đã đứng một chân trong vòng bán kết.
Một lần nữa, những chàng trai khoác áo thiên thanh lại khẳng định với thế giới rằng người Italia không bao giờ là kẻ bỏ cuộc và càng vào sâu trong cuộc chơi, những phẩm chất tinh hoa của bóng đá Italia lại càng bộc lộ rõ nét.
Cuộc chiến ở tuyến giữa hứa hẹn sẽ khốc liệt nhất, khi cả đôi bên đều sở hữu những “máy quét” thượng hạng và những tay làm bóng hàng đầu thế giới. Thành bại của mỗi đội sẽ phụ thuộc vào khả năng phong tỏa 2 ngòi nổ Zidane và Totti, chắc hẳn Gattuso và Makelele hiểu rõ điều đó hơn ai hết.
Đối với Zizou hay Totti, chỉ cần một phút lơi lỏng là họ có thể khiến bất kỳ hàng thủ nào phải trả giá, đặc biệt là khi họ có những đồng đội “khát máu” ở tuyến trên, đó là Henry (Pháp) và Toni (Italia). Với hai anh, chắc chắn 2 cặp trung vệ Cannavaro-Materazzi và Thuram-Galas sẽ có một ngày làm việc vất vả.
Đúng như Lippi nói, chiến thắng sẽ dành cho kẻ khát khao hơn.
>>Những cuộc đối đầu kinh điển Italia - Pháp
|
Đội hình dự kiến: |
| Italy: Buffon; Zambrotta, Materazzi, Cannavaro, Grosso; Perrotta, Pirlo, Gattuso, Camoranesi; Totti; Toni.
Pháp: Barthez; Sagnol, Thuram, Gallas, Abidal; Vieira, Makelele; Ribery, Zidane, Malouda; Henry.
Trọng tài: Horacio Elizondo (Argentina). |
Phạm Nguyễn
|